không vào đại học mà học nghề giáo dục nghề

Nữ nhà báo Anh tiết lộ lý do ủng hộ cả ba con không vào đại học

Giáo dục và Nghề nghiệp

Candida Crewe (55 tuổi) là một nhà văn, nhà báo Anh. Bà mẹ này đã kể lại câu chuyện về ba người con không vào đại học và lý do dẫn đến quyết định được cho là không dễ dàng này.

“Tháng 7/2018, Erskine, con trai lớn của tôi đến một nhà hàng nổi tiếng tại London để xin được nói chuyện với bếp trưởng. Trước đó, Erskine đã làm việc trong một nhà hàng tốt ở Belfast, ban đầu ở vị trí học việc với mức lương 3,5 bảng Anh một giờ, sau đó tăng lên 5 bảng Anh và có thể hơn. Mỗi ngày, con làm việc thực tế trung bình 13 tiếng.

Nữ nhà báo Anh tiết lộ lý do ủng hộ cả ba con không vào đại học - 1

Ở trường, Erskine không nhận thấy mình có năng lực học tập tốt nhưng bằng cách làm công việc bồi bàn, thằng bé đã tìm ra niềm đam mê của mình – nấu ăn. Nó không quản ngại dành hơn 1 năm trong cái nóng dữ dội của nhà bếp ở Belfast để làm công việc ấy.

“Thời điểm này, mục tiêu kiếm tiền không phải cái con hay tôi hướng đến. Erskine ước mơ được làm việc trong một nhà hàng nổi tiếng tại London”, người mẹ chia sẻ.

Vào ngày sinh nhật lần thứ 20, Erskin về nhà để ăn mừng. Một ngày sau đó, nó hồi hộp đi bộ đến nhà hàng mình mong ước từ lâu, cẩn thận hẹn gặp mặt người quản lý vào 10h sáng để gửi CV.

Người nhận được CV khá ngạc nhiên, Erskin lại hỏi xin gặp bếp trưởng. Bếp trưởng lúc này đang dự một cuộc họp và người quản lý khuyên Erskine ra về.

Vì chuyến bay trở lại Belfast ngày mai mới khởi hành, nửa tiếng sau, Erskine quay lại nhà hàng và may mắn gặp được bếp trưởng.

Cuộc nói chuyện kéo dài 20 phút kết thúc, người đầu bếp quyết định cho Erskine hai ngày thử thách tại nhà hàng. Thằng bé ngay lập tức hủy bỏ chuyến bay về Belfast vào hôm sau, vay tiền để ở lại đó.

Và cuối cùng, Erskine đã có được công việc mơ ước. Giờ đây, thằng bé có thể chuyển đến London để làm đầu bếp vào bất cứ ngày nào nó thích.

Tôi kể câu chuyện này không hoàn toàn trên tinh thần tự mãn. Ít tháng trước, tôi và chồng cũ nhìn nhau trong tuyệt vọng. Không một ai trong ba con trai của chúng tôi có thành tích học tập tốt và không đứa nào lựa chọn vào trường đại học.

Caspar, con trai thứ của tôi 18 tuổi, đã được mời làm việc tại một công ty công nghệ ở Shard (London) trước khi học A-Level. Thằng bé mất tập trung theo guồng quay học tập mà ham mê những dòng code máy tính hơn. Và đã có công việc toàn thời gian nên Caspar có điểm số rất tệ.

Con út Conor, 16 tuổi, mới hoàn thành chương trình GCSE và có xu hướng học nghề, không muốn thi tiếp chứng chỉ A-level. Nhưng điều đó là “dị thường” trong mắt nhiều người xung quanh. Ở đây, mọi người xem thành tích kỳ thi GCSE là tiêu chuẩn đánh giá học sinh.

Nữ nhà báo Anh tiết lộ lý do ủng hộ cả ba con không vào đại học - 3

Các con của tôi cũng không tham gia bất kỳ hoạt động ngoại khóa nào, không âm nhạc và thể thao vì chúng không hứng thú. Vợ chồng tôi lúc đầu cũng rất băn khoăn nhưng sau đó đi đến quyết định cho bọn trẻ không gian để trải nghiệm những cảm xúc niềm vui, nỗi buồn, sự chán nản…

Bản thân tôi cũng không học đại học, dù đã có cơ hội đến gần Oxford. Chỉ thiếu một chút điểm để trúng tuyển, thay vì thi lại, tôi nghĩ “Mình đã 18 tuổi rồi, có thể làm những gì mình thích” và tôi quyết định viết sách thay vì học đại học.

Thật kỳ diệu, sách được đồng ý xuất bản và bán tương đối chạy. Chồng cũ của tôi, người từng thi trượt bài kiểm tra năm xưa nay cũng trở thành một giáo sư đại học.

Vì vậy, dĩ nhiên dù có tham vọng nhưng cả hai vợ chồng nhận thấy sự hài lòng, mãn nguyện của con với những gì chúng yêu thích còn quan trọng hơn mọi chứng chỉ, điểm số của các kỳ thi hay cánh cổng của những đại học danh giá.

Học tập là quan trọng nhưng chúng tôi không muốn điều đó cản trở các con đến với những gì chúng mơ ước. Cả tôi và chồng đều là minh chứng cho việc bạn hoàn toàn có lựa chọn khác để sống và nuôi dạy con cái thật tốt, ngay cả khi không vào đại học.

Tôi tình cờ được biết câu chuyện về Reggie Nelson, cậu bé không có bằng đại học, xuất thân từ East End đã dũng cảm gõ cửa từng công ty ở Kensington và Chelsea, những thành phố giàu có bậc nhất nước Anh để xin việc.

Sự táo bạo của Reggie đã gây ấn tượng với Quintin Price, Trưởng phòng Chiến lược Alpha tại Black Rock, đến mức cậu bé được sắp xếp ngay một kỳ thực tập tại công ty này.

Tất nhiên, việc đi bộ ngoài đường và xin việc không phải lúc nào cũng đem lại may mắn và phụ thuộc nhiều yếu tố khác. Song câu chuyện của Reiggie vẫn được lan tỏa và truyền cảm hứng.

Bài học ở đây không phải việc cổ súy con cái chúng ta không vào đại học mà quan trọng là việc người trẻ dám theo đuổi ước mơ và lý tưởng sống tích cực của mình, cho dù nó khác biệt với tiêu chuẩn của xã hội.

Khi nghe kết quả A-Level năm nay và đọc những chia sẻ thất vọng, lo lắng của nhiều phụ huynh, tôi mong mọi người hiểu đây chỉ là phép thử. Thành tích đáng tự hào nhất của bọn trẻ là đứng vững trên đôi chân mình và được làm những gì chúng thực sự thích.

Erskine, 20 tuổi đã trở thành đầu bếp vẫn thầm cảm ơn mẹ Candida Crewe vì sự ủng hộ, không áp đặt cậu vào đại học. “Tôi sẽ không quay ngược thời gian và thay đổi một bất kỳ điều gì vì điều sự lựa chọn của tôi cuối cùng đã được đền đáp.

Dù không ép các con học, mẹ không cho chúng tôi máy chơi game điện tử và tôi rất biết ơn vì điều đó. Điều đó có nghĩa là tôi không phụ thuộc vào công nghệ và phát triển trí tưởng tượng, khả năng giao tiếp tốt hơn – điều đã chứng minh cần thiết trong công việc – và, quả thực, nó rất cần thiết trong công việc mà tôi đã chọn.

Nếu có thể đưa ra bất kỳ lời khuyên nào cho cha mẹ để thúc đẩy những đứa trẻ bướng bỉnh, nổi loạn, thì tôi cho rằng, các bậc phụ huynh nên tự hào. Hãy cứ nổi loạn như bạn trẻ muốn – nhưng hãy chắc chắn rằng bạn đang làm như vậy vì những lý do, mục tiêu đúng đắn”.

Theo Dân trí

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *